MẤY GIỜ?

NGHE NHAC TRỰC TUYẾN

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Giot_le_dai_trang.swf Chao_Nam_Hoc_Moi1.swf Bai_ca_nguoi_giao_vien_nhan_dan.swf Tro_Ve_Hue.flv Anh_con_no_em.flv Thanhcong.swf Chau_mai.jpg Mung_nam_moi_2011.swf Xuan_da_ve_21.swf Xhmat1.swf Dem_do_dua_nho_Bac.swf Bai_ca_nguoi_giao_vien_nhan_dan3.swf Chucmung.swf My_teacher.swf 20111.swf Tran_Thu_Do_1.flv 2011AB1.swf Nhac_hoa_tauswf.swf MOINGAY2.swf CO_BE_BAN_DIEM.swf

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    ĐỌC BÁO

    Gốc > VVH VIẾT VỀ BẠN BÈ >

    CỌNG RƠM VÀNG - Võ Văn Hoa

    CỌNG RƠM VÀNG

    Anh về thăm nhà

    Quê mình đang vào mùa lúa chín

    Thơm cọng rơm vàng !

    Anh qua xóm Làng

    Đất ngấu bùn cuống rạ

    Gánh thóc về muôn ngã

    Em nói gì em ơi !

    Anh đến Hộ Phiên, Ruộng Đìa, Thượng Đạc

    Biển lúa vàng mênh mông

    Chiền chiện, dế mèn ngân lên khúc hát

    Vỡ oà trong anh tuổi ấu thơ  hồng.

    Anh thương từng cọng rơm

    Ủ anh mùa động biển

    Anh thương từng bát cơm

    Mẹ độn nhiều khoai sắn

    Con chúng ta hiểu mơ hồ về xe đạp nước

    Chưa hiểu thế nào về đất gan gà

    Chưa biết móng chân của mẹ, của bà

    Chua phèn đóng váng.

    Anh về thăm nhà

    Muốn em và con ôn từng kỷ niệm

    Thời mẹ đẻ cha sinh, thời hàn vi lận đận

    Ta lớn lên từ cọng rơm vàng.

                                                                                 22/04/2003


    Nhắn tin cho tác giả
    Võ Văn Hoa @ 16:05 07/06/2011
    Số lượt xem: 996
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến